Đợi Xem Ai Sẽ Làm Loạn Ở Mỹ Mùa Hè Năm Sau

World Cup 2026 - bóng đá

Tôi còn nhớ cái đêm Senegal hạ Pháp ở Korea 2002. Ngồi trước cái tivi 21 inch nhà hàng xóm, mười mấy người chen chúc, điện cúp liên tục mà vẫn không ai chịu về. Bóng đá nó có cái gì đó kỳ lạ lắm — đúng cái lúc mày không tin nổi thì nó xảy ra. Cái cảm giác đó, hơn hai mươi năm rồi tôi vẫn chưa quên. Và mỗi lần World Cup tới gần, tôi lại ngồi tự hỏi: lần này thì ai sẽ là kẻ phá đám?

World Cup 2026 - bóng đá
Ảnh: Pexels

World Cup 2026 trải rộng trên ba đất nước — Mỹ, Canada, Mexico — khai mạc ngày 11 tháng 6 năm 2026 và chung kết dự kiến vào khoảng 19 tháng 7. Lần đầu tiên trong lịch sử giải có tới 48 đội tham dự, chia thành 12 bảng đấu, mỗi bảng 4 đội. Sân chơi rộng hơn, nghĩa là cơ hội cũng nhiều hơn — và cũng có nghĩa là sẽ có nhiều màn lật kèo ngoạn mục hơn. Với người già bóng đá như tôi, đó là tin mừng.

Những cái tên khiến tôi bắt đầu để ý từ bây giờ

Nhắc đến ngựa ô thì không thể không bắt đầu từ Nhật Bản. Đội này mấy năm nay thay đổi nhiều lắm — không còn chỉ chạy chắc chắn rồi chờ sai lầm đối phương nữa. Họ đang có một thế hệ cầu thủ chơi ở châu Âu ngày càng đông, từ Mitoma bên Brighton đến Tanaka, Endo, Kamada… Ở World Cup 2022, họ hạ cả Đức lẫn Tây Ban Nha trong bảng đấu. Không phải ngẫu nhiên. Họ có chiều sâu chiến thuật và cái đầu lạnh đáng sợ trong những thời điểm quyết định. Tôi không dám nói họ sẽ vô địch, nhưng gặp họ ở vòng knock-out thì đội nào cũng phải dè chừng.

Rồi đến Morocco. Ở Qatar 2022 họ đã làm cả thế giới ngỡ ngàng khi vào tới bán kết — lần đầu tiên một đội châu Phi đi xa đến vậy. Achraf Hakimi, Sofyan Amrabat, Yassine Bounou… những cái tên đó giờ đã dày dạn hơn, trưởng thành hơn. Huấn luyện viên Walid Regragui xây dựng được một tập thể biết cách chiến đấu, biết cách giữ gìn tinh thần đội bóng ngay cả khi bị dồn vào tường. Giải lần này họ đã quen mùi áp lực rồi — và điều đó mới thật sự nguy hiểm.

Còn Mỹ — đồng chủ nhà. Nhiều người hay cười cái khoản này, bảo bóng đá Mỹ vẫn là hạng hai hạng ba thế giới. Tôi cũng từng nghĩ vậy. Nhưng nhìn lại mà xem: Christian Pulisic đang chơi tốt ở Serie A, Tim Weah, Yunus Musah, Folarin Balogun — thế hệ này lớn lên hoàn toàn khác thế hệ cũ. Chơi trên sân nhà, trước khán giả nhà, áp lực lẫn động lực đều sẽ khác. Hàn Quốc 2002 từng chứng minh lợi thế sân nhà có thể đưa một đội đi rất xa. Đừng vội coi thường.

Mấy cái tên ít được nhắc nhưng tôi thấy đáng gờm

Ecuador. Đội này lặng lẽ lắm nhưng thực ra chơi không tệ chút nào. Ở vòng loại Nam Mỹ — cái vòng loại khắc nghiệt bậc nhất thế giới — họ đã giữ được suất đi tiếp một cách khá ổn định. Enner Valencia dù không còn trẻ nhưng kinh nghiệm của anh là thứ không mua được. Và lối đá của Ecuador không hề dễ chịu với những đội hay chơi pressing cao.

Tôi cũng muốn nhắc tới Iran. Nghe có vẻ lạ, nhưng ở Qatar 2022 họ đã cho thấy khả năng gây khó dễ. Sardar Azmoun khi nổi hứng thì rất khó chơi. Và ở một bảng đấu thuận lợi, không loại trừ họ sẽ qua được vòng bảng.

Úc thì khỏi nói rồi. Sau kỳ tích vào tứ kết ở Qatar với chàng trai Socceroos đầy khí thế, họ đang ở trong giai đoạn chuyển giao nhưng vẫn còn đó những cầu thủ cứng. Giải đấu lần này sân chơi rộng hơn, nhiều suất hơn từ khu vực châu Á-Thái Bình Dương — cơ hội đang nghiêng về phía họ.

Còn Thổ Nhĩ Kỳ — đội này tôi nhớ hoài từ năm 2002 khi họ giành hạng ba. Rồi sau đó im lặng mấy chục năm. Nhưng thế hệ Arda Güler, Hakan Çalhanoğlu đang làm mới lại cái tên Thổ Nhĩ Kỳ trong bóng đá đỉnh cao. EURO 2024 họ đã vào tứ kết. Đà này mà giữ được, World Cup 2026 biết đâu họ sẽ làm trò.

Cái hay của bóng đá chính là ở chỗ không ai đoán trước được hết. Những ai đang theo dõi bảng xếp hạng world cup và các dự đoán chuyên môn sẽ thấy rằng chênh lệch giữa các đội ngày càng thu hẹp — và đó chính là lý do khiến giải đấu năm tới hứa hẹn sẽ rất khó đoán.

Thứ tôi mong nhất ở một k